Trang ChínhCalendarTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập

Share | 
 

 Mùa đông về

Go down 
Tác giảThông điệp
habani_onlyloveforu
Mem DANH DỰ
avatar

Tổng số bài gửi : 4
Join date : 13/12/2008

Bài gửiTiêu đề: Mùa đông về   Sat Dec 13, 2008 9:36 pm

lần đầu post bài . truyện ni` do minh` viết nó cũng đ.c post trên diễn đàn hihihehe.com oy' nhưng vẫn muốn nó đ.c nhiu` ng` đọc---------->>>ủng hon minh` hén
===================================================================
Mùa đông…cái lạnh ùa về trong lòng nó…mỗi lần đông về lòng nó nhói đau khi nghĩ tới cú shock của 3 năm về trước….

Mỗi mùa đông làm vết thương trong tim nó thêm đau…nó thấy lạnh buốt khi đi ra ngoài đường…những nơi mà đã cho nó hồi ức đẹp nhất mà lần đầu nó cảm nhận khi lần đầu yêu…có lẽ trái tim nó cũng hóa thành băng…nó không còn biết rung rinh trước bất cứ cơn gió nhẹ nào thổi ngang qua…

Năm nay thời tiết chuyển mùa sớm hơn năm trước. Chỉ mới giữa tháng 11 mà trời se lạnh. Cái lạnh nhè nhẹ làm cho mọi người có cảm giác giáng sinh sắp đến…Ai ai cũng háo hức mong chờ ngày Chúa Hài Đồng chào đời; những đứa trẻ cũng cố gắng làm nhiều việc tốt, chăm ngoan, học giỏi với hy vọng được ông già Noel thưởng nhiều quà; mỗi khu phố cũng lên kế hoạch chuẩn bị làm một cây thông lớn trang trí lộng lẫy, lấp lánh màu sắc, đường phố chăng nhiều loại dây điện nháy, treo lồng đèn ngôi sao; bọn con gái mua len đan khăn quàng cổ, găng tay cho nửa kia; mọi người bắt đầu làm những tấm thiệp, chuẩn bị những lời chúc đẹp nhất để tặng cho tất cả người thân yêu,… Lúc trước nó cũng thế. Mỗi giáng sinh nó làm thiệp tặng ông bà,ba mẹ, anh chị, bạn bè; nó đan hai chiếc khăn quàng cổ, hai đôi găng tay dành cho nó và người nó thích. Nhưng từ giáng sinh của 3 năm trước nó không làm gì…mỗi khi đông đến nó như người khác. Nó chốn tránh. Dường như khi thời tiết giao mùa làm cho nó khác nhiều…nó khép kín ,ít nói chuyện, nó luôn giam mình trong phòng. Cú shock đó nó sẽ không bao giờ quên được….

====================================================================
còn tiếp...
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
habani_onlyloveforu
Mem DANH DỰ
avatar

Tổng số bài gửi : 4
Join date : 13/12/2008

Bài gửiTiêu đề: Re: Mùa đông về   Sat Dec 13, 2008 9:43 pm

tiếp nữa na`....
++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++
Ba năm trước nó là một đứa con gái hồn nhiên, nhí nhảnh, đáng yêu trong mắt mọi người. Đám con trai trong lớp đều thích nó. Bọn con gái cũng ghen tị với nó. Rồi một gã con trai xuất hiện bất ngờ trong lớp học và nhóm nhảy hiphop của nó. Một hotboy mới từ một trường học nổi tiếng của thành phố chuyển qua. Bọn con gái trong lớp đứa nào cũng ríu rít, trầm trồ, xì xào khen, nhìn tên gọi là hotboy đó chăm chú. Nó thì chẳng quan tâm. Tên đó được xếp ngồi sau nó. Đó là một boy đẹp trai với làn da trắng hồng khỏe mạnh, tên đó khá cao to, ăn mặc có phong cách chỉn chu, học giỏi, ga lăng và đặc biệt nhảy hiphop rất chuyên nghiệp. Tên đó tên là Thiện. Cái tên đó để cho nó một ấn tượng không tốt khi bước vào lớp. Một tên kiêu ngạo. Mà xưa nay nó ghét ai có tính cách đó. Ngày nào cũng gặp hết lớp học rồi nhóm nhảy nó càng ghét tên đó, mới tham gia nhóm nhảy đã chê bai nhóm nhảy mà nó đã bỏ nhiều tâm huyết, còn luôn tỏ ra mình là trưởng nhóm. Rồi nó và tên đó luôn đối chọi với nhau, mở miệng ra như muốn cãi nhau.Đến mấy đứa trong nhóm cũng quen dần hình ảnh đối đầu của nó. Rồi khi nhóm nó phải chuẩn bị một tiết mục dự thi ở trường, cuộc chiến giữa hai bên căng thẳng hơn. Nó biết mỗi thành viên trong nhóm nhảy hiphop dance rất tuyệt và ăn ý. Nó quyết định thi thể loại này. Nhưng tên kia thì có ý kiến muốn kết hợp vũ đạo múa với hiphop đường phố như thế sẽ không trùng thể loại với nhóm nhảy nào và có cơ hội đoạt giải cao hơn. Nó không chấp nhận lời đề nghị đó. Cuối cùng vì niềm đam mê tên đó cũng quyết định hẹn nó, mong nó sẽ chấp nhận lời đề nghị. Chiều tan học, tên đó chạy gần đến chỗ nhà xe và nói chuyện với nó :

- Nhi có thể đi uống nước với tôi. Tôi có chuyện muốn nói với bạn.

Nó hơi bất ngờ khi tên này sao hôm nay xuống giọng với nó:

-ừhh…Giọng nó như miễn cưỡng vì nó không tin sao mình lại "ưhh.."…

Thiện nói :

-cho tôi đi chung với nhé! Tôi đi học có người chở nên không có xe đạp đi.

Nó thấy khó chịu khi phải đi chung với tên đáng ghét nhưng biết làm sao bây giờ…Nó đành chấp nhận lời đề nghị :

-đi chung cũng được, ông chở tôi nhé!

Thiện đáp:

-dĩ nhiên tôi phải chở Nhi oy’…Mình ra quán Không Tên nhé!

Hai đứa bước vào quán kêu nước uống, cuộc thương lượng bắt đầu. Ngày hôm nay nó như người mất thế, câu hỏi nào cũng được trả lời đồng ý vô điều kiện (không như ngày trước). Nó không hiểu sao hôm nay nó dịu dàng đồng ý…Và hai đứa quyết định thi thể loại mà Thiện đề nghị. Hai đứa lên kế hoạch tập luyện để không ảnh hưởng đến việc học. Cuộc trò chuyện kết thúc tốt đẹp, không căng thẳng như mọi ngày.

Ngày hôm sau lên lớp hai đứa không còn nhìn nhau với đôi mắt hình viên đạn, mà khi nào rảnh thì hai đứa say sưa về những vũ đạo, điệu nhảy gì thích hợp với thể loại hiphop mới này…Dường như hai đứa bắt đầu nói chuyện hợp gu với nhau từ lúc nào không hay….

Cả nhóm tập luyện rất tốt. Nó thấy thể loại mới này rất hay, cả nhóm phát huy phong cách riêng hơn, đứa nào cũng thích thú với phong cách mới nên tập luyện rất chăm chỉ. Nó với Thiện là đôi nhảy chính nên hai đứa phải diễn ăn ý và hiểu nhau. Hai tuần trôi qua nó và Thiện kết hợp với nhau rất ăn ý, hai đứa hiểu từng nhịp nhảy của nhau và mọi người cảm nhận trái tim hai đứa bắt nhịp…

Lần dợt cuối cùng chuẩn bị thi cả lớp trầm trồ khen nhóm nhảy và hút hồn bởi cặp đôi chính, hai đứa dường như hòa mình vào điệu nhảy, giai điệu sống động quên đi tất cả những cuộc cãi vã căng thẳng trước đây…

Đêm diễn cả nhóm hồi hộp đến lượt thi đấu. Đứa nào cũng căng thẳng cả nó cũng hồi hộp. Nhưng Thiên đã gọi cả nhóm cùng nắm tay nhau lại và nói hùng mạnh:

-đừng lo lắng…hãy bình thản làm những gì chúng ta chuẩn bị….chúng mình sẽ chiến thắng…tôi tin là như thế ! Nào cùng nhau hiệp sức, nhảy hết mình…

Cả nhóm la lên:

-nhất định sẽ chiến thắng….tất cả cùng hiệp lực…chiến thắng…chiến thắng…

Nó cảm động và đứng ngẩn người trước sự tự tin của Thiện.Thiện đến bên nó khẽ nắm tay và nói nhỏ :

-đừng lo lắng đã có Thiện bên cạnh…

Nó thấy như có một sức mạnh vô hình nào truyền cho nó từ câu nói của Thiện. Nó tự tin nói:

-tụi mình sẽ chiến thắng khi tất cả mọi người diễn hết mình.

Tới lượt thi cả nhóm ôm nhau và cùng nói:

-tất cả cùng hiệp lực…thi đấu hết mình…

Bài thi kết thúc những tiếng vỗ tay vang to, không khí ồn ào sôi động, nóng dần lên. Cả nhóm diễn quá tuyệt, bài nhảy cuốn hút và chuyên nghiệp hơn bài dợt cuối. Phong cách nhảy mới này khiến các nhóm khác cũng nể và cần học hỏi. Riêng nó và Thiện nhảy hết sức tuyệt vời làm bài nhảy thêm cuốn hút người xem và hòa quyện cùng điệu nhảy. Lúc thì vũ đạo uyển chuyển, mềm mại như nước; lúc thì điệu nhảy đường phố mạnh mẽ như cơn gió mạnh thổi qua. Hai thứ hòa lại quá hoàn hảo. Cả nhóm nắm tay nhau hồi hộp đợi kết quả : giải khuyến khích, giải ba, giải nhì…mà chưa thấy tên được kêu…hồi hộp…giải nhất thuộc về nhóm nhảy " Đồng đội”…không tin tên Đồng đội chiến thắng….nhóm la lên chiến thắng rồi. Cả lớp tung hai đứa lên vui mừng chiến thắng này…Hai đứa khẽ nhìn nhau mỉm cười…có lẽ phút giây này sẽ không bao giờ quên….nó ước thời gian dừng lại.

Cả nhóm quyêt định đi chơi coi như thưởng cho những nỗ lực, quyết tâm. Quyết định đi Đầm Sen chơi thật đã…vậy là hai đứa lại có thêm thời gian để hiểu nhau hơn…Một chuyến đi thật ý nghĩa. Cả nhóm đi chơi rất vui.

Sau chuyến đi còn mấy ngày nữa là Giáng Sinh, Thiện nói:

-Giáng Sinh này Nhi dành cho Thiện được đón Chúa Hài Đồng cùng Nhi nhé! Mình gặp nhau ở nhà thờ Đức Bà nhé!

Nó mỉm cười và đồng ý :

-Nhi đợi Thiện ở nhà thờ Đức Bà…

Nó chạy vù vào nhà với niềm hạnh phúc trong trái tim lần đầu khẽ rung…

Nó chuẩn bị quà tặng cho mọi người thân như mọi năm nhưng năm nay nó chuẩn bị món quà đặc biệt. Nó được trổ tài đan len, nó đan rất khéo giống như mẹ vậy. Nó đan hai cái khăn quàng cổ : một cái màu nâu nhạt, màu Thiện thích; một cái màu hồng nhạt dành cho nó và hai đôi găng tay màu vàng nhạt. Tới ngày hẹn nó hồi hộp lắm. Nó chuẩn bị gói quà rất đẹp, nó mặc bộ váy màu trắng nữ tính khác với phong cách ngày thường ( nó mặc đồ giản dị, năng động), nó tạo một kiểu tóc trông nữ tính không phải kiểu tóc đuôi gà ngày thường,…Hôm nay nó rất đẹp, trông nữ tính, dịu dàng.

Gặp nó, Thiện nhìn nó đắm say trước vẻ đẹp dịu dàng, đằm thắm rồi cười mỉm làm nó ngại. Hai đứa bước vào Thánh đường tham dự lễ đón Chúa Hài Đồng chào đời. Thánh lễ kết thúc hai đứa cùng cầu nguyện. Thiện nhìn nó rất với ánh mắt rất buồn. Nó không biết hôm nay là lần cuối nó nhìn thấy Thiện. Thấy nó nhìn qua Thiện mỉm cười và nó không nhận ra điều này…

Rời khỏi Thánh đường, nó chúc Thiện:

-Giáng sinh vui, hạnh phúc, ấm áp bên người thân yêu…chúc Thiện có nhiều kỷ niệm đẹp trong dịp Noel này…!!!

Nó đưa quà cho Thiện và nói :

-Hy vọng món quà này mang hơi ấm mỗi khi Thiện thấy lạnh.

Thiện cảm động, trong đầu suy nghĩ Nhi đáng yêu, sống đơn giản quá nếu như Nhi biết điều mình muốn nói bây giờ, Nhi sẽ ra sao ??? Thiện có món quà dành cho nó. Đó là một sợi dây chuyền mặt hình trái tim. Thiện đeo cho nó và nói :

-khi nào Nhi thấy run,lo sợ hãy nhìn nó Thiện sẽ mang sức mạnh lại cho Nhi. Nó sẽ mang lại may mắn và bình an cho Nhi.

Nó không hiểu những gì Thiện đang nói. Nó chỉ có cảm giác hạnh phúc trong lòng. Nó khẽ nói :

-Cảm ơn món quà của Thiện. Nhi sẽ luôn mang bên mình, Nhi sẽ giữ nó cẩn thận và không làm mất hay hư hỏng.

Thiện chỉ biết mỉm cười hạnh phúc với câu nói đáng yêu của nó.

Bỗng từ đâu một người lạ bước tới gần nói :

-Thưa cậu chủ đã hết giờ…cũng muộn rồi…xin cậu hãy làm những gì đã hứa…

Nó ngạc nhiên. Thiện tiến gần ôm chằm lấy nó khẽ nói :

-Thiện phải xa Nhi rồi. Mong Nhi sẽ không quên Thiện và hãy sống thật hạnh phúc…Thiện đi nhé! Đừng giận Thiện nha.

Nó bất ngờ không biết nói gì nó cảm thấy như thời gian lúc này sao trôi qua nhanh vậy…nó không hiểu chuyện gì đang xảy ra….nó không biết nói gì…Dường như Thiện cảm nhận nước mắt nó rơi trên ngực mình, trái tim Thiện đau lắm. Thiện buông nó ra và nói :

-Thiện phải đi rồi. Nhớ phải làm những gì đã hứa với Thiện phải sống thật hạnh phúc và dũng cảm khi không có Thiện bên cạnh nhé! Hứa đi…

Nó lắp bắp nói, nước mắt rơi :

-ừhh…Nhi hứa…Thiện cũng phải như thế luôn nha….!

Thiện bị kéo đi, nó có cảm giác như một giấc mơ. Nó chạy theo chiếc xe cho đến khi không còn sức, nó cố gọi nhưng Thiện chỉ biết nhìn nó chạy theo và khóc….Chiếc xe mất hút dần…Nó như mất đi một thứ gì đó quan trọng nhất trong cuộc đời….có thứ gì đó vụt khỏi tầm tay…
===============================================================
còn tiếp...
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
habani_onlyloveforu
Mem DANH DỰ
avatar

Tổng số bài gửi : 4
Join date : 13/12/2008

Bài gửiTiêu đề: Re: Mùa đông về   Sat Dec 13, 2008 9:44 pm

tiếp nữa na` các bạn ơi ( đón đọc va` thử đoán kết thúc câu chuyện há)

Vết thương…1 vết thương khắc sâu trong tim nó. Dù 3 năm trôi qua nhưng vết thương không lành và đến độ đông về vết thương như phát bệnh, khiến nó như một người trầm cảm. Thật tiếc giữa nó và Thiện không có gì ngoài những hồi ức đẹp và một sợi dây chuyền. Hai thứ này chỉ là sợi dây liên kết quá mong manh. Nó cũng không nhận được bất cứ lá thư nào Thiên gửi về trong suốt ba năm qua (nó và Thiện không biết email của nhau). Nhưng nó đâu biết ở bên kia Thiện luôn hướng trái tim mình về nó và dành trọn trái tim cho nó. Từ ngày chia tay, nó hờn trách Thiện nhiều nhưng tất cả chỉ là giận hờn vu vơ của đứa con gái đang yêu. Đôi lúc ký ức ùa về nỗi nhớ cồn cào, da diết ngay trong mơ nó ao ước một lần gặp Thiện, dù chỉ một lần. Thoát 3 mùa đông trôi qua nỗi nhớ, hy vọng lấp đầy trái tim và nó không còn cảm giác rung động trước cơn gió nhẹ thổi qua….
Bây giờ nó trở thành sinh viên năm hai trường ĐH Kinh tế. Nó muốn trở thành doanh nhân giỏi và nổi tiếng. Nó không thích học ngành kinh tế. Vì nó biết một điều ba của Thiện là một nhà kinh tế giỏi, tài ba lãnh đạo một tập đoàn đầu tư. Đây là hy vọng nó có thể gặp Thiện.
Khi đông về…đặc biệt vào ngày Giáng Sinh nó đi dạo quanh nhà thờ Đức Bà, đi lễ chào đón Chúa Hài Đồng giáng trần. Thánh lễ kết thúc, khi mọi người bước ra khỏi Thánh đường và đón nhận niềm vui Chúa Hài Đồng chào đời, mọi người tay trong tay cùng nhau đi dạo chỉ riêng nó một mình, nó vẫn ở trong Thánh đường cầu nguyện. Nó cầu nguyện cho gia đình, bạn bè một Giáng Sinh an lành và hạnh phúc. Một nguyện ước mà nó tha thiết, thành tâm cầu nguyện cùng Chúa Giêsu cho nó và Thiện gặp nhau dù cho là hai người sẽ gặp nhau như một người bạn.
Nó rời Thánh đường như một bản năng nó đi lại chỗ mà nó và Thiện chia tay. Nó chỉ biết đứng như một người đang đợi một phép màu xuất hiện. Nhìn dòng người đi qua đi lại, tay trong tay nói cười hạnh phúc. Nó thấy mình lẻ loi, lúc này nó ước có bàn tay ấm áp của Thiện, rồi toàn thân lạnh dần, môi khẽ run run khi những cơn gió lạnh thổi qua…( còn tiếp)
===============================================================
ủng hộ tiếp há
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
habani_onlyloveforu
Mem DANH DỰ
avatar

Tổng số bài gửi : 4
Join date : 13/12/2008

Bài gửiTiêu đề: Re: Mùa đông về   Sat Dec 13, 2008 9:45 pm

Tiếp nữa na` pai` cuối cung`( đã hoan` thanh`)

Phép màu xuất hiện khi bạn tin, lời cầu nguyện trong 3 năm qua cũng thành sự thật. Trong lúc nó quyết định về nhà một bàn tay nắm chặt lấy nó, ôm chặt toàn thân nó. Không tin người đang ôm nó là Thiện, nó nửa tin nửa ngờ, nó sợ ảo giác mau vụt tắt,…Thiện đã khóc :
- Nhi có biết trong suốt ba năm qua Thiện rất nhớ và mong gặp Nhi…
Nó bắt đầu cảm nhận hơi ấm ngày nào, nó tin vào phép màu, nó hạnh phúc khi được vòng tay ấm áp ôm chặt :
- Nhi…nhi…nhi….
Không thốt lên lời vì lúc này đây nó hạnh phúc, nó vẫn còn bàng hoàng sự xuất hiện bất ngờ của Thiện. Hai đứa nắm tay nhau đi dạo và tâm sự tất cả những gì xảy ra trong 3 năm qua. Nó cũng hiểu nguyên nhân sự ra đi của Thiện, rồi chuyện về những lá thư, tấm thiệp, quà sinh nhật,…nó không nhận được bất cứ thứ nào vì ba Thiện là người ngăn cấm. Nó hỏi Thiện :
- Sao biết Nhi ở đây vậy ?
Thiện mỉm cười hạnh phúc :
- Trái tim dẫn đường cho Thiện tìm thấy Nhi.
Nó hạnh phúc và vui vui cách trả lời dí dỏm, dễ thương như xưa của Thiện.
- Thật ra Thiện thấy Nhi từ lúc trong Thánh đường, lúc Thánh lễ bắt đầu cơ.
- Sao Thiện không cho Nhi biết ?
- Thiện muốn dành bất ngờ và muốn biết Nhi có ai chưa. Thiện xin lỗi vì đã nghĩ Nhi quên Thiện rồi nhưng lúc mọi người ra về hết chỉ còn mình Nhi, khi thấy Nhi thành tâm cầu nguyện…Thiện xúc động muốn đến bên cạnh Nhi nhưng Thiện…cho đến lúc Nhi rời khỏi Thánh đường và đứng một mình trên phố thật lâu Thiện mới dám….
Nhìn sợi dây chuyền Nhi đeo trên cổ, Thiện hạnh phúc :
- Nhi vẫn còn giữ nó
- ừhm ! lúc nào nó bên cạnh Nhi , Nhi đã hứa với Thiện oy` mà sẽ giữ gìn cẩn thận, không làm mất hay hư hỏng, nó là vật tiếp sức mạnh cho Nhi.
- Sợi dây chuyền và ký ức hai đứa mình là sức mạnh và niềm tin cho Nhi
Thiện thấy hổ thẹn khi nghĩ là Nhi quên mình và nghĩ hai đứa chỉ còn là bạn :
Thiện xin lỗi Nhi về tất cả và hãy tha thứ cho Thiện nhé!
Nó hạnh phúc đáp :
- Nhi cảm ơn Thiện nhiều…không giận gì đâu mà Nhi còn rất hạnh phúc vì gặp được Thiện. Thiện không xa Nhi nữa đúng không ?
- ừhh! Tụi mình không xa nhau nữa…mãi mãi ở bên nhau. Gia đình Thiện về Việt Nam định cư mãi mãi. Ba Thiện cũng không ngăn cấm chuyện tụi mình nữa…
Nó nhìn chiếc khăn quàng cổ nó tự đan trên cổ Thiện, nó hạnh phúc vì Thiện vẫn mang nó dù trông đã sờn màu nhưng không nói ra nó tự nhủ sẽ đan cho Thiện 1 chiếc khăn quàng, 1 đôi găng tay ấm và 1 cái mũ len nữa ngay khi về nhà.
Mùa đông năm nay nó thực sự hạnh phúc, vết thương đã lành nhờ tình yêu Thiện dành cho nó. Niềm tin và hy vọng của nó biến thành phép màu. Nó thầm nghĩ tình yêu đích thực sẽ phải trải qua nhiều thách thức, tình yêu đích thực sẽ không vội vã…chỉ cần bản thân không bao giờ ngừng tin, ngừng hy vọng thì phép màu sẽ đến với bạn.
____________________THE END________________________
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Sponsored content




Bài gửiTiêu đề: Re: Mùa đông về   

Về Đầu Trang Go down
 
Mùa đông về
Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
 :: TRUNG TÂM GIẢI TRÍ :: Truyện :: Truyện ngắn-
Chuyển đến